The magic of books and music

Cái phép thuật mời gọi của sách và nhạc là đôi khi, chúng lối kéo ta vào một thế giới thật khác thế giới ta đang sống và hào phóng mời gọi ta trở thành một phần trong đó, nhưng rồi một ngày khác, thực tại của chúng và của ta va chạm với nhau.

Cái phép thuật mời gọi của sách và nhạc là đôi khi, chúng lối kéo ta vào một thế giới thật khác thế giới ta đang sống và hào phóng mời gọi ta trở thành một phần trong đó, nhưng rồi một ngày khác, thực tại của chúng và của ta va chạm với nhau. Thi thoảng, mình lại ngạc nhiên trước tính lịch sử mà lại thật riêng tư của sách vở, âm nhạc.

Sách vở, âm nhạc, và cuộc sống ở cùng nhau trong một mối liên hệ tinh tế. Thực tại mình đang sống, với những sách mình đọc gần đây, khiến tác phẩm A simple heart (Một tâm hồn đơn sơ) của Flaubert trở nên một nguồn cảm hứng kỳ diệu quay lại dưỡng nuôi chính thực tại kia. Cũng vì thực tại ấy, Diary of a country priest (Nhật ký của một cha xứ miền quê) của Bernanos và Narcissus and Goldmund (Nhà khổ hạnh và kẻ lang thang) của Narcissus đem được đến cho mình một niềm hy vọng thiêng liêng.

Hay chỉ mới sáng nay sau khi đọc tin tức, mình nhìn thấy bản thân trong chàng Bob Dylan trẻ tuổi, giận dữ. Đó là lần đầu tiên. Mình vẫn luôn ngưỡng mộ ông, nhưng đối mặt với các chủ đề mà hai bác Dylan và Trịnh Công Sơn thường viết về, mình trước giờ vẫn giữ một thái độ “Trịnh” hơn. Nhưng vì những gì xảy ra trong mình, và thế sự đang diễn ra quanh mình, lần này, một Dylan cứng rắn, thẳng thắn cho mình nhiều sự đồng cảm hơn.


The luring magic of books and music is they can, at a time, draw you a world so different from the one you are living and generously invite you to be a part of, then some other times, their realities and yours collide. Now and then, I am amazed at how they are so historical and personal.

They are all in this subtle connection with one another, all the books and songs and life. Now, from my recent reads, the reality I am living makes Flaubert’s A simple heart such an uncanny inspiration that goes back to educate that very reality. It is also for that reality that Bernanos’ Diary of a country priest and Hesse’ Narcissus and Goldmund successfully brought me spiritual hopefulness.

Or just like this morning, after reading the news, I see myself in the angry, young Bob Dylan, for the first time. I have always admired him, but I have been taking a more Trịnh-ish attitude on what they both wrote about. Though, for all that is happening inside and outside of me, the sugar-coating free Dylan speaks just a little louder in me.

Lullabye (Goodnight, My Angel)

Mình không hay nghe Billy Joel. Thế mà rất thường xuyên, giai điệu piano rất ư tình cảm và có phần hoài niệm nơi các bài hát của ông khiến mình chú ý.

I don’t listen to Billy Joel all the time. Often enough though, his sentimental and somewhat wistful piano tunes call for my attention.

Mình không hay nghe Billy Joel. Thế mà rất thường xuyên, giai điệu piano rất ư tình cảm và có phần hoài niệm nơi các bài hát của ông khiến mình chú ý.

Lullabye is a calm and passionate lullaby of a father to his child, here Joel and his daughter Alexa. Because philosophers are born at bedtime, Alexa asked Joel, “Where do we go when we die?”, and then the excruciating “Daddy, will you ever leave me?” referring to her childlike perspective on her parents divorce. And so, Billy Joel put his answer into this song – Lullabye.

Lullabye là một bài hát ru nhẹ nhàng, tha thiết của một người cha dành cho con mình, và cụ thể ở đây là của Billy Joel dành cho con gái Alexa của ông. Bởi cứ giờ ngủ đến là các triết gia xuất hiện, Alexa hỏi Joel, “Mình sẽ đi đâu khi chết hả bố?”, và đến câu hỏi dằn vặt hơn, “Bố ơi, có bao giờ bố bỏ con không hả bố?” khi cô bé ngây thơ nghĩ về cuộc li dị của bố mẹ mình. Vì thế, Billy Joel đã trả lời con qua Lullabye.

Besides the original, there are two other beautiful renditions by (yes) Libera, and The King’s Singers which appear to be more of a choral and classical work – and it is fascinating, because long before the lyrics was written, Joel created the melody of Lullabye as a classical piano piece. All roads lead to Rome!

Bên cạnh bản gốc, còn có hai phiên bản tuyệt vời khác của Libera (hẳn luôn), và The King’s Singers. Hai bản này được phối theo lối cổ điển hơn và dành cho hợp xướng – hay cái là ban đầu, khá lâu trước khi lời bài hát được viết, giai điệu của Lullabye được Billy Joel viết như một bản piano cổ điển, thật là, đường nào cũng về La Mã!


Goodnight my angel, time to close your eyes

And save these questions for another day

I think I know what you’ve been asking me

I think you know what I’ve been trying to say

I promised I would never leave you

Then you should always know

Wherever you may go, no matter where you are

I never will be far away  

Ngủ ngoan, thiên thần của ta, đến lúc nhắm mắt lại,

Hãy dành những câu hỏi cho ngày khác con nhé!

Ta nghĩ ta biết con muốn hỏi ta điều gì,

và ta đoán con cũng biết điều ta muốn nói.

Ta hứa sẽ không bao giờ rời bỏ con!

Vậy có điều này con cần luôn biết:

Con có đi tới đâu, chẳng quan trọng con nơi nào,

ta sẽ chẳng bao giờ cách xa con.


Goodnight my angel, now it’s time to sleep

And still so many things I want to say

Remember all the songs you sang for me

When we went sailing on an emerald bay

And like a boat out on the ocean I’m rocking you to sleep

The water’s dark and deep, inside this ancient heart

You’ll always be a part of me

Ngủ ngoan, thiên thần của ta, đã tới giờ ngủ rồi,

dẫu còn bao điều ta muốn nói với con…

Ta nhớ những bài hát con ngân nga

khi hai ta căng buồm

bên bờ vịnh ngát xanh màu ngọc bích.

Và như chiếc thuyền ngoài khơi kia

ta nhẹ đung đưa, dìu con vào giấc ngủ.

Trong trái tim cũ kỹ này, có nước sâu, có vùng tăm tối,

con vẫn luôn là một phần trong ta!


Goodnight my angel, now it’s time to dream

And dream how wonderful your life will be

Someday your child may cry, and if you sing this lullaby

Then in your heart there will always be a part of me.

Ngủ ngoan, thiên thần của ta, đến giờ con mơ đẹp,

hãy mơ đời mình biết bao là tuyệt diệu.

Sẽ đến ngày đứa trẻ của riêng con oà khóc,

và nếu con cất lên bài hát ru này

lúc ấy, trong tim con, luôn tồn tại một phần của ta.


Someday we’ll all be gone

But lullabies go on and on

They never die

That’s how you and I will be

Rồi một ngày, ta đều sẽ khuất

nhưng các lời ru cứ mãi nối dài,

Chúng không có ngày tàn,

Vâỵ, ta và con sẽ thế!


Below are versions by Libera and The King’s Singers, for the goodest of your good night!

Dưới đây là bản do Libera và The King’s Singers hát lại, để chúc bạn ngủ ngon thật ngon!

With a small pat on your shoulders,

Xoa vai nhẹ nhẹ,

MinhAnh

[Vivaldi] Mandolin Concerto in C Major – 1st Movement

With the dearest Father André Đương and some of my favorite people practicing this classic piece for the closing ceremony of the 2018-2019 school year on May 31st, 2019 in Lasalle Mai Thôn. 

This video was recorded 2 days before the performance:

We were thrilled that Father chose this piece for us mere beginners, especially the “mandolin gang”, because for most of us, it is the first mandolin we’ve had. We had been working on this for 2 months, with group practice every Tuesday at lunch time (my gratitude and apology to our Lasallian freres for your kindness and endurance.)

Father was excited, and he was really happy that we played without making any audible mistakes during our performance at the ceremony. We, too, were happy.

It’s lovely that the school year of Lasalle Mai Thôn is going to begin soon (though I wouldn’t take classes there anymore), because I truly am looking forward to getting back with the improvised music class with “Professor Đương”.

And, for whatever Nhóm nhạc của Cha Đương strives, may we always thrive!

Design a site like this with WordPress.com
Get started