Cái phép thuật mời gọi của sách và nhạc là đôi khi, chúng lối kéo ta vào một thế giới thật khác thế giới ta đang sống và hào phóng mời gọi ta trở thành một phần trong đó, nhưng rồi một ngày khác, thực tại của chúng và của ta va chạm với nhau. Thi thoảng, mình lại ngạc nhiên trước tính lịch sử mà lại thật riêng tư của sách vở, âm nhạc.
Sách vở, âm nhạc, và cuộc sống ở cùng nhau trong một mối liên hệ tinh tế. Thực tại mình đang sống, với những sách mình đọc gần đây, khiến tác phẩm A simple heart (Một tâm hồn đơn sơ) của Flaubert trở nên một nguồn cảm hứng kỳ diệu quay lại dưỡng nuôi chính thực tại kia. Cũng vì thực tại ấy, Diary of a country priest (Nhật ký của một cha xứ miền quê) của Bernanos và Narcissus and Goldmund (Nhà khổ hạnh và kẻ lang thang) của Narcissus đem được đến cho mình một niềm hy vọng thiêng liêng.
Hay chỉ mới sáng nay sau khi đọc tin tức, mình nhìn thấy bản thân trong chàng Bob Dylan trẻ tuổi, giận dữ. Đó là lần đầu tiên. Mình vẫn luôn ngưỡng mộ ông, nhưng đối mặt với các chủ đề mà hai bác Dylan và Trịnh Công Sơn thường viết về, mình trước giờ vẫn giữ một thái độ “Trịnh” hơn. Nhưng vì những gì xảy ra trong mình, và thế sự đang diễn ra quanh mình, lần này, một Dylan cứng rắn, thẳng thắn cho mình nhiều sự đồng cảm hơn.
The luring magic of books and music is they can, at a time, draw you a world so different from the one you are living and generously invite you to be a part of, then some other times, their realities and yours collide. Now and then, I am amazed at how they are so historical and personal.
They are all in this subtle connection with one another, all the books and songs and life. Now, from my recent reads, the reality I am living makes Flaubert’s A simple heart such an uncanny inspiration that goes back to educate that very reality. It is also for that reality that Bernanos’ Diary of a country priest and Hesse’ Narcissus and Goldmund successfully brought me spiritual hopefulness.
Or just like this morning, after reading the news, I see myself in the angry, young Bob Dylan, for the first time. I have always admired him, but I have been taking a more Trịnh-ish attitude on what they both wrote about. Though, for all that is happening inside and outside of me, the sugar-coating free Dylan speaks just a little louder in me.