Liệu tâm tư của ta có bao giờ hiển hiện? Có thể trong tâm hồn ta tồn tại một ngọn lửa vĩ đại, ấy thế mà chưa ai từng đến bên nó để bản thân được sưởi ấm, và những khách ngang qua chỉ thấy một làn hơi qua ống khói rồi lại bước tiếp đường mình. Vậy này đây ta phải làm gì? Ta có nên nuôi dưỡng ngọn lửa nội tâm, giữ muối trong đời, kiên định mà đợi chờ song với lòng nôn nóng khuôn nguôi đến giờ phút ai đó đến gần, ngồi xuống bên ngọn lửa ấy – và có khi còn nán lại? Hãy cứ để kẻ tin vào Thiên Chúa chờ đợi cái thời khắc không sớm thì muộn sẽ đến.
Do our inner thoughts ever know outwardly? There may be a great fire in our soul, yet no one ever comes to warm himself at it, and the passers-by see only a wisp of smoke coming from the chimney, and go along their way. Look here, now, what must be done? Must one tend that inner fire, have salt in oneself, wait patiently yet with how much impatience for the hour when somebody will come and sit down near it – maybe to stay? Let him who believes in God wait for the hour that will come sooner or later.
Rất có thể, mình sẽ thấy mình tranh thủ sự đồng thuận của các “MinhAnh” ở tương lai và quá khứ, rằng ý nghĩa sự tồn tại của mình là gì. Mình sẽ thấy mình tham lam mà ganh tị với nào tiền nhân nào hậu sinh, vì họ đã sống và sẽ sống những thời mình đã bỏ lỡ.
Một hôm bước qua thành phố lạ, thành phố đã đi ngủ trưa
Đời ta có khi tựa lá cỏ, ngồi hát ca rất tự do
Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà, từ những phố xưa tôi về …
Đêm thấy ta là thác đổ
(English below)
Một khi tuổi trẻ đi rồi mình nghĩ mình sẽ ngồi hồi tưởng một buổi trưa nào đó, khi MinhAnh của ngày trẻ đang quấn quanh mình những sợi len của suy nghĩ và khao khát của riêng mình, chìm sâu vào cái bao la của một khoảng im lặng được nắng vàng chiếu rọi, nơi mà ta thấy mình như đã sống cả ngàn năm.
Nơi đó sẽ có một khoảng sân xi măng đã được đánh nhẵn bởi những bước chân vội vàng và loạng choạng.
Nơi đó sẽ có những kẻ tình cờ, tất cả bọn họ, từ những người mới trẻ được vài giây hay những người vẫn trẻ trên dưới 80 năm nay: họ mong ngóng một bóng mình mà chỉ họ mới thân thuộc, để rồi mỗi lần mặt trời lặn xuống vai họ cũng trùng theo.
Nơi đó sẽ có những người bạn già thân yêu: tất cả những bài hát mình đã dùng lời để học đọc, nghe giai điệu học cách già đi, và qua câu chuyện học cách cảm nhận.
Nơi đó sẽ có một “MinhAnh”, ngồi nghe đi nghe lại những bài hát này, mong ước được làm bạn với cái đẹp bao bọc trong con chữ: thứ thổi sầu muộn vào một trái tim còn trẻ; thứ khiến mình hoài niệm một quãng thời gian mình chưa sống bao giờ; thứ làm cho tuổi trẻ lớn lên và cho tuổi già hóa trẻ thơ; thứ làm sống lại những tàn tích của một thời đã qua, và trôi dạt vào vùng riêng tư, nhạy cảm nhất của một MinhAnh đang sống, ở lại đó, yên giấc nghỉ ngơi, để rồi một chiều nào đó thức dậy và kéo mình vào một trạng thái tinh thần mình không định nghĩa nổi.
Rất có thể, mình sẽ thấy mình tranh thủ sự đồng thuận của các “MinhAnh” ở tương lai và quá khứ, rằng ý nghĩa sự tồn tại của mình là gì. Mình sẽ thấy mình tham lam mà ganh tị với nào tiền nhân nào hậu sinh, vì họ đã sống và sẽ sống những thời mình đã bỏ lỡ.
Vẫn trong khoảng im lặng đầy nắng ấy, mình sẽ nhớ được nhịp đập của một trái tim. Đêm tới. Và mình nhớ một giọng nói nhẹ nhàng hỏi mình liệu có tin vào tình yêu, rồi với âm điệu an ủi giọng nói ấy gật đầu mình biết tình yêu tồn tại. Mình nhớ tất cả những gì tuyệt vời nhất nơi những tương tác tưởng chừng phù du nhưng lại không bao giờ rời đi: một sự chăm sóc tình cảm dịu dàng, một ánh nhìn yêu thương, một lời nói thật lòng, một giai điệu thang lang mà mình biết rất rõ, và giọng hát dịu êm trầm ấm của người đang ngân nga. Rồi nguồn gốc của chúng xuất hiện: những khuôn mặt mình quý trọng. Mình sẽ được ban ân huệ lớn biết bao nếu đầu óc già cỗi mệt nhoài của mình vẫn có thể dẫn mình về đúng buổi chiều hôm ấy mình lần đầu làm quen với tâm hồn họ. Mình sẽ thấy mình làm họ mỉm cười, và họ sẽ để mình nhẹ xoa vai vì điều đó đã quá đỗi quen thuộc.
Vậy rồi mình sẽ nhắm mắt lại, để các bài hát tự do chạy trong đầu mình. Mình nghĩ, vậy là mình sẵn sằng để đi tiếp dù trước mắt là gì, thậm chí là cái chết.
When my youth is gone I think I will sit down and reminisce about an afternoon when the younger me wrapping myself up in threads made of my own thoughts and longings, shrinking into the vastness of a sunlit silence in which I feel as if I have lived for thousands of years.
There would be a cement patio whose surface has been polished by either skipping or shuffling of feet.
There would be random people, all of them from those who have only been young for a few seconds to those some 80 years, who yearn for a silhouette only known to them, only to be let down every time the sun sets.
There would be my good old friends: all the songs through whose lyrics I learn to read, through whose melodies I learn to age, and through whose stories I learn to feel.
There would be a me, listening to those songs all over again, wanting to be friend with the beauty coated by letters: what breathes melancholy into a young heart, what makes me nostalgic for a time I have not physically experienced, what ages the young and freshens the old, what revives remnants of the bygone, what then flows its way to the most private, vulnerable fibers of my being, and stays there, and sleeps for awhile, and then on a random afternoon wakes up and puts me to a state of mind I could not define.
And very likely, I’ll find myself soliciting my other selves from my past and future the consensus on the whole meaning of my presence. I’ll find myself greedily envying those before me, and those after me, for they had lived and will live the times I’ve already missed.
Still in that sunlit silence, I could remember the loving beats of a heart. Suddenly comes the night. And I remember the gentle voices that asked me if I believe in love, then with a comforting tone told me that they do, too, know that love exists. I remember all the finest of what first seems ephemeral yet refuses to ever go: a tender loving care, an affectionate look, a genuine word, a wandering tune of a song I know so well, and the effortlessly mellifluous voice of him who sings it. Now come their sources: the endearing faces. I’d be blessed if my old tired mind could take me back to that very afternoon I first met their soul. I will see myself making them smile, and I will gently tap on your shoulders knowing that has long been something familiar.
Then I will close my eyes, let the songs run through my head, and I think I am more than ready come what may. I wouldn’t even mind death.